Wednesday, 24/10/2018 - 03:07|
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

CÁT TRINH NGUYÊN (Nguyễn Thị Vân)

                           CÁT TRINH NGUYÊN

                                                    Nguyễn Thị Vân

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê đầy nắng, cát và gió. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những kí ức nhạt nhòa về cát và những đứa con vùng cát. Nhớ những ngày cùng tụi bạn lang thang, rong ruổi trên những cồn cát cao ngút ngàn theo những cuộc phiêu lưu với một đàn bò mộng. Rồi nhớ những ngày mùa đông buốt giá, lũ chúng tôi cắp sách đến trường bằng chân đất, đầu trần, ngồi trong căn phòng mưa dột, chúng tôi nghe cô giáo kể chuyện về một nàng thiếu nữ vùng cát trinh nguyên. Thế rồi theo năm tháng lũ, chúng tôi cũng lớn  lên mang theo những ước mơ nhỏ đi vào đời. Có ai đó đã bảo rằng, biển ngàn đời vẫn mặn và cát quê tôi ngàn đời vẫn trinh nguyên. Dù con sống vẫn xô bờ cát, nhưng bờ cát nằm đó im lìm chứng kiến bao biến cố thăng trầm của quê hương. Cát vẫn ghi vào lòng mình hình ảnh của một thiếu nữ anh hừng, đêm đêm ngụy thành hồn ma đổi lại một nắm xôi nuôi sống các anh bộ đội. Và rồi cũng chính người con gái đó đã ngã xuống trong trận chiến đấu ác liệt, tô thêm bao phẩm chất tốt đẹp của những người con quê tôi. Chị ra đi, những giọt máu của chị vẫn ngấm ngấm chảy vào mạch nguồn quê hương cho chúng tôi thêm bao sức sống. Rồi chúng tôi cũng bước vào vòng xoáy của cuộc sống mưu sinh, đứa nam đứa bắc, đứa lại gắn bó trên chính mảnh đất này.

Hôm nay một ngày đẹp trời tháng bảy, khi mà cả đất nước nghiêng mình tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã hi sinh xương máu vì đất nước, tôi cũng đứng trước tượng đài chị dâng lên nén nhang thầm mong chị nghe thấu những mạch nguồn quê hương, của nhưng hạt cát trinh nguyên vẫn luôn chảy trong mỗi người con của miền cát trắng quê tôi.


Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết